Thứ Sáu, 22 tháng 8, 2014

Thứ Bảy Tuần XX Mùa Thường Niên

"Họ nói mà không làm".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng và các môn đệ rằng: "Các Luật sĩ và các người biệt phái ngồi trên toà Môsê: vậy những gì họ nói với các ngươi, các ngươi hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ: vì họ nói mà không làm. Họ buộc những bó nặng và chất lên vai người ta: còn chính họ lại không muốn giơ ngón tay lay thử. Mọi công việc họ làm đều có ý cho người ta thấy: vì thế họ nới rộng thẻ kinh, may dài tua áo. Họ muốn được chỗ nhất trong đám tiệc và ghế đầu trong hội đường, ưa được bái chào nơi đường phố và được người ta xưng hô là "Thầy". Phần các ngươi, các ngươi đừng muốn được người ta gọi là "Thầy", vì các ngươi chỉ có một Thầy, còn tất cả các ngươi đều là anh em với nhau. Và các ngươi cũng đừng gọi ai dưới đất là "cha", vì các ngươi chỉ có một Cha, Người ngự trên trời. Các ngươi cũng đừng bắt người ta gọi là "người chỉ đạo": vì các ngươi có một người chỉ đạo, đó là Đức Kitô. Trong các ngươi ai quyền thế hơn sẽ là người phục vụ các ngươi. Hễ ai tự nhắc mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai tự hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".  Đó là lời Chúa.
Đền thờ hay thánh đường là nơi Thiên Chúa ngự; mỗi khi đến những nơi đó chúng ta cần có thái độ cung kính và khiêm nhường để học hỏi và cầu nguyện với Chúa. Đó không phải là nơi phô trương các việc đạo đức hay tài năng cho người khác nhìn thấy để bái phục và khen thưởng; càng không phải là nơi để trình diễn thân thể hay thời trang làm chia trí người khác.
- Chúng ta có lý do để không theo những nhà lãnh đạo bằng miệng, nhưng những kiến thức của họ tự nó cũng có giá trị. Vì thế, chúng ta nên theo những gì họ nói mà không làm theo những gì họ làm.
- Thân xác con người là đền thờ của Thiên Chúa, chúng ta cần phải chú trọng đến sự hiện diện của Chúa trong tâm hồn và biết quí những nét đẹp và giá trị bên trong thay vì những hào nhoáng và các giá trị bên ngoài.
Hôm nay Giáo Hội kính nhớ thánh Rosa Lima, vị thánh đầu tiên của Châu Mỹ. Thánh nữ có hai đặc điểm mà dường như vị thánh nào cũng có, đó là: bị chống đối và sống khắc khổ.
Chọn thánh nữ Catarina Siena làm mẫu mực, Rosa quyết sống trọn vẹn cho Thiên Chúa. Sợ nhan sắc của mình có thể quyến rũ nhiều người cũng như làm cớ vấp phạm cho chính mình, Rosa đã lấy tiêu thoa lên mặt để biến mình thành một người xấu xí. Cô cũng lấy thép cuốn thành vòng gai nhọn đội trên đầu.
Nhưng Rosa không phải là một con người mơ mộng viển vông. Khi thấy gia đình gặp khó khăn về kinh tế, Rosa đã hy sinh làm lụng suốt ngày ngoài đồng và tối về may vá suốt đêm để kiếm tiền đắp đổi cho gia đình. Sống cho cha mẹ, lo cho gia đình, nhưng Rosa vẫn quyết tâm dâng hiến trọn đời cho Chúa. Cô đã mất mười năm để chống lại ý định của cha mẹ nhằm cưỡng bách cô phải lập gia đình. Và cuối cùng, vì cha mẹ cũng không chấp nhận cho cô vào dòng, Rosa đã gia nhập vào dòng ba thánh Ða Minh. Như thế cô vừa sống được lý tưởng tu dòng vừa sống thánh giữa đời.
Trong những năm cuối đời, Rosa dành một phòng trong nhà để đón tiếp trẻ em không nhà không cửa và những người già cả bệnh tật. Ðây là một trong những hình thức hoạt động xã hội đầu tiên tại Pêru.
Rosa qua đời năm 31 tuổi. Cả thành phố Lima thương khóc cô như một vị thánh trẻ đã kết hợp tinh thần chiêm niệm, khổ chế với hoạt động bác ái.
Mỗi ngày chúng ta kính nhớ một vị thánh. Mỗi một vị thánh là một nhắc nhở chúng ta về ơn gọi nên thánh của mỗi người chúng ta. Không một vị thánh nào giống vị thánh nào. Không ai bắt buộc phải sống khuôn dập theo bất cứ một mẫu mực nào. Mỗi người là một vị thánh cá biệt. Nhưng tất cả đều có một mẫu số chung: đó là họa lại hình ảnh của Thiên Chúa trong cuộc đời của mình.
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đưa ra một nguyên tắc quan trọng và cần thiết cho tất cả những ai trong vai trò lãnh đạo. Xin Chúa ban cho mọi người trong gia đình chúng con luôn học tập và làm quen hai phẩm chất yêu thương và phục vụ khi sống với nhau.
(Trích  lời của Ngài mà con vẫn suy gẫm đêm đêm)

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Thứ Sáu Tuần XX Mùa Thường Niên

Giới răn trọng nhất

Lời Chúa: 
 Mt 22,34-40
34 Khi ấy, những người biệt phái nghe tiếng Chúa Giêsu đã làm cho những người Sađốc câm miệng, thì họp nhau lại. 35 Đoạn một người thông luật trong nhóm họ hỏi thử Người rằng: 36 "Thưa Thầy, trong lề luật, giới răn nào trọng nhất?" 37 Chúa Giêsu phán cùng người ấy rằng: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. 38 Đó là giới răn thứ nhất và trọng nhất. 39 Nhưng giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy, là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi. 40 Toàn thể lề luật và sách các tiên tri đều tóm lại trong hai giới răn đó".
"Giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy, là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi." (Mt 22,39)
Vì yêu thương chúng con, Chúa đã không chỉ trao ban cuộc sống của Chúa cho nhân loại mà còn thí mạng sống vì chúng con. Chúa không chỉ trao lời hằng sống mà còn tặng ban chính Mình Máu Chúa nên của ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng con, để rồi Chúa cũng mời gọi chúng con "Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em".
Lạy Chúa Giêsu mến yêu, là ky-tô hữu Chúa mời gọi chúng con họa lại chân dung tình yêu của Chúa cho thế gian. Xin cho chúng con trong đời sống hằng ngày luôn biết từ bỏ cái tôi ích kỷ để mở rộng tâm hồn đến với tha nhân. Xin ban cho chúng con trái tim của Chúa, để chúng con luôn nhạy cảm trước nhu cầu của tha nhân. Xin ban cho chúng con tấm lòng của Chúa để chúng con yêu thương phục vụ mọi người. Sống bao dung. Sống độ lượng. Sống vâng phục để ý Chúa được nên trọn. Lấy nhân nghiã làm nền tảng để cư xử tốt với mọi người. Chọn sống thanh bần mà hòa mình với tha nhân. Xem chữ tín như mối dây liên kết với đồng loại.
Lạy Chúa, Chúa là tình yêu. Xin cho chúng con biết dùng tình yêu làm biểu tượng cho cuộc sống của mình. Xin cho chúng con biết sống và yêu như Chúa đã sống để yêu thương chúng con. Amen.

(Trích  lời của Ngài mà con vẫn suy gẫm đêm đêm)

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Thứ Năm Tuần XX Mùa Thường Niên

Khách mời dự tiệc


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu lại phán cùng các đầu mục tư tế và kỳ lão trong dân những dụ ngôn này rằng: "Nước Trời giống như vua kia làm tiệc cưới cho hoàng tử. Vua sai đầy tớ đi gọi những người đã được mời dự tiệc cưới, nhưng họ không chịu đến. Vua lại sai các đầy tớ khác mà rằng: 'Hãy nói cùng những người đã được mời rằng: Này ta đã dọn tiệc sẵn rồi, đã hạ bò và súc vật béo tốt rồi, mọi sự đã sẵn sàng: xin mời các ông đến dự tiệc cưới'. Nhưng những người ấy đã không đếm xỉa gì và bỏ đi: người thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán, những người khác thì bắt đầy tớ vua mà nhục mạ và giết đi. Khi vua nghe biết, liền nổi cơn thịnh nộ, sai binh lính đi tru diệt bọn sát nhân đó, và thiêu huỷ thành phố của chúng. Bấy giờ vua nói với các đầy tớ rằng: 'Tiệc cưới đã dọn sẵn sàng, nhưng những kẻ đã được mời không đáng dự. Vậy các ngươi hãy ra các ngả đường, gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới'. Các đầy tớ liền đi ra đường, gặp ai bất luận tốt xấu, đều quy tụ lại và phòng cưới chật ních khách dự tiệc.
Đoạn vua đi vào quan sát những người dự tiệc, và thấy ở đó một người không mặc y phục lễ cưới. Vua liền nói với người ấy rằng: 'Này bạn, sao bạn vào đây mà lại không mặc y phục lễ cưới?' Người ấy lặng thinh. Bấy giờ vua truyền cho các đầy tớ rằng: 'Trói tay chân nó lại, ném nó vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng!' Vì những kẻ được gọi thì nhiều, còn những kẻ được chọn thì ít".  Đó là lời Chúa.
"Các ngươi gặp bất cứ ai, thì mời vào dự tiệc cưới". Mt 22,9
Tại sao có người chối từ tiệc cưới của nhà vua - biểu tượng của hạnh phúc Nước Trời - bằng những lý do vu vơ? Thưa, bởi vì họ không màng đến phần rỗi đời đời. Nói cách khác, vào Nước Trời hay không chẳng phải là điều họ quan tâm lúc này, quan tâm của họ là vui chơi, mua bán, làm giàu… Tại sao có người không mặc y phục lễ cưới? – Vì họ cho rằng hễ mời là tôi đi, cần gì phải sắm sửa. Ông chủ cần tôi chứ đâu phải tôi cần ông chủ! Họ là người tin Chúa, nhưng không tôn trọng Ngài, cũng chẳng thực hành các điều răn và Tám Mối Phúc. Như vậy, cả hai hạng người trên đây - chỉ biết cuộc sống trần thế hoặc không nghiêm túc sống đạo - đều đánh mất cơ hội vui hưởng hạnh phúc Nước Trời.
Mời Bạn: Bạn có quan tâm đến hạnh phúc Nước Trời này không, hay cũng biết rồi để đó? Hoặc có thể bạn ỷ lại vào tình thương của Chúa thái quá, nên chưa sống xứng hợp tư cách người Ki-tô hữu. Bạn hãy bày tỏ lòng kính trọng và tâm tình biết ơn Chúa qua nỗ lực sống đức tin triệt để hơn trong đời sống.
Nhắc nhở, tạo điều kiện cho (vợ) chồng, con cái tuân thủ điều răn Chúa, dự lễ và cử hành phụng vụ trong giáo xứ. Những việc này là phương thế thờ phượng Chúa và đồng thời nuôi dưỡng đức tin của gia đình bạn.
                                    Tôi cố gắng dự lễ Chúa Nhật và lễ trọng, trừ khi có những lý do bất khả kháng
 Lạy Chúa, xin đừng để con vì mải mê thế sự mà quên mất việc thờ phượng Chúa. Xin cho con ý thức đó là việc quan hệ nhất trong đời Ki-tô hữu của mình. Amen.
(Trích  lời của Ngài mà con vẫn suy gẫm đêm đêm)

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

Thứ Tư Tuần XX Mùa Thường Niên

Ganh tị

Lời Chúa: 
 Mt 20,1-16a
1 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Nước Trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. 2 Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông.
3 "Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, 4 ông bảo họ rằng: 'Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng'. 5 Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy.
6 "Đến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: 'Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?' 7 Họ thưa rằng: 'Vì không có ai thuê chúng tôi'. Ông bảo họ rằng: 'Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta'.
8 "Đến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: 'Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết'. 9 Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng. 10 Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn; nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. 11 Đang khi lãnh tiền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: 12 'Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao?' 13 Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: 'Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao? 14 Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, 15 nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng?'
16a "Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết".
"Mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng? Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết." (Mt 20,15-16a)
Trời quá oi bức, cái quạt bàn trong nhà thờ hôm nay lại trục trặc rồi. Nó vẫn quạt mát nhưng lại đứng lì một chỗ không quay xung quanh được.
Một người lên xoay nó về phí mình. Chưa đầy hai phút một người khác lại lên và tiếp tục xoay nó. Thế rồi một lúc sau một người khác lại chạy lên. Bây giờ tiếng xầm xì nổi lên và người ta bắt đầu tranh chấp. Bỗng một người phía dưới lên tiếng: “Tốt hơn hãy tắt cái quạt máy đi!” và họ chỉ yên lặng sau khi quạt máy tắt hẳn.
Tôi suy nghĩ và tự hỏi: Tại sao đến với Chúa mà người ta vẫn còn chanh chấp ganh tỵ? Nhưng dường như cuộc sống con người thường như vậy. Khi tính ích kỷ đã lấn át, cái tôi ngự trị, người ta chỉ còn nghĩ đến mình, thu vén mọi lợi ích cho mình và quên đi mọi nhu cầu của tha nhân.
Lạy Chúa, tình yêu Chúa vượt qua mọi tính toán, xin cho con có một tình yêu như Ngài, để con không dừng lại ở quyền lợi, nhưng dừng lại ở chính con người để biết yêu thương.
Lạy Chúa, là Ðấng giầu lòng thương xót, xin dạy chúng con biết rộng lòng thương xót nhau trong tình nghĩa anh em một nhà. Amen.

(Trích  Lời của Ngài mà con vẫn suy gẫm đêm đêm)

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

Thứ Ba Tuần XX Mùa Thường Niên

Vào Nước Trời

Lời Chúa: 
 Mt 19,23-30
23 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy bảo thật các con: Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. 24 Thầy còn bảo các con rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời". 25 Các môn đệ nghe vậy thì bỡ ngỡ quá mà thưa rằng: "Vậy thì ai có thể được cứu độ?" 26 Chúa Giêsu nhìn các ông mà phán rằng: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể được".
27 Bấy giờ Phêrô thưa Người rằng: "Này đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con sẽ được gì?" 28 Chúa Giêsu bảo các ông rằng: "Thầy bảo thật các con: Các con đã theo Thầy, thì trong ngày tái sinh, khi Con Người ngự trên toà vinh hiển, các con cũng sẽ ngồi trên mười hai toà mà xét xử mười hai chi tộc Israel. 29 Và tất cả những ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con, ruộng nương vì danh Thầy, thì sẽ được gấp trăm và được sự sống đời đời. 30 Nhưng có nhiều kẻ trước hết sẽ nên sau hết, và kẻ sau hết sẽ nên trước hết".
"Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời." (Mt 19,24)
   Con lạc đà chui qua lỗ kim, ai mà chẳng biết đó là chuyện bất khả, thế mà còn dễ hơn người giàu có vào được Nước Trời! Nghe Thầy Giê-su nói như thế, dù đó chỉ là một lối ngoa ngữ, nhưng các môn đệ không thể không thắc mắc: Thế thì ai có thể được cứu? Học trò “lớp trưởng” Phê-rô còn nêu ý kiến xem ra lạc đề nhưng thực ra cũng là phản ứng thông thường tự nhiên: Vào Nước Trời mà khó đến thế, thì chúng con đây bỏ mọi sự mà theo Thầy, liệu có nên cơm cháo gì hay chỉ là xôi hỏng bỏng không? Trước hai vấn nạn chính đáng như thế, Thầy Giê-su đã khẳng định mạnh mẽ: 1/ Ai cũng có thể được cứu vì với Thiên Chúa mọi sự đều là có thể; 2/ Ai dám liều bỏ mọi sự mà theo Ngài sẽ được cho lại gấp bội phần.
     Xin bạn đừng lo lắng, e ngại khi bạn dấn thân cho Nước Chúa, vì Chúa đã nói chắc như đinh đóng cột rằng phần thưởng của bạn sẽ là gấp bội. Mời bạn “xắn tay áo lên”, cùng chung tay tham gia vào công cuộc xây dựng Nước Trời, vì thế giới đang cần đôi bàn tay yêu thương của bạn.
    Sống Lời Chúa: Mỗi khi bạn thấy hoang mang nản lòng, mời bạn ngồi xuống, đọc lại Lời Chúa trên đây để gặp được linh dược giúp lên “dây cót”, tăng lực và bồi bổ tinh thần của chúng ta.
     Lạy Chúa, giữa một thế giới người ta chỉ muốn sống cho mình, luôn luôn nghĩ mình sẽ được lợi gì thì xin cho con tập sống theo tinh thần Chúa mời gọi: sống quảng đại, không mong đáp đền và phần thưởng của con đã được dành sẵn trên quê Trời. Amen.


(Trích   lời của Ngài  mà con vẫn suy gẫm đêm đêm)

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

Thứ Hai Tuần XX Mùa Thường Niên

Kho tàng trên trời

Lời Chúa: 
 Mt 19,16-22
16 Khi ấy, có một người đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm việc lành gì để được sống đời đời?" 17 Người bảo kẻ ấy rằng: "Sao ngươi hỏi Ta về việc lành? Chỉ có một Đấng nhân lành là Thiên Chúa. Nếu ngươi muốn vào nơi hằng sống, ngươi hãy tuân giữ các giới răn". 18 Người ấy hỏi rằng: "Những giới răn nào?" Chúa Giêsu đáp: "Ngươi chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng dối. 19 Hãy thảo kính cha mẹ, và yêu thương kẻ khác như chính mình".20 Người thanh niên thưa lại rằng: "Tất cả những điều đó tôi đã giữ từ khi còn niên thiếu, vậy tôi còn thiếu sót gì nữa chăng? 21 Chúa Giêsu bảo anh: "Nếu ngươi muốn nên trọn lành, hãy về bán hết của cải ngươi có và bố thí cho người nghèo khó, thì ngươi sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Ta". 22 Khi người thanh niên nghe lời đó thì buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều sản nghiệp.
"Bán hết của cải và bố thí cho người nghèo, sẽ được kho tàng trên trời, rồi đến mà theo Ta." (Mt 19,21)
Mặc dù anh thanh niên này là một người tốt. Nhưng xét cho cùng, anh còn ích kỷ, anh chỉ nghĩ đến thu vào, anh đã có nhiều thứ và anh chỉ muốn có thêm chứ không muốn mất đi. Khi đến hỏi Chúa Giêsu, anh muốn được thêm sự sống đời đời nghĩa là anh muốn được cả đời này lẫn đời sau. Khi Chúa Giêsu đề nghị anh từ bỏ tài sản thì anh từ chối.
Chúa Giêsu trả lời người thanh niên giàu có: “Nếu anh muốn nên hoàn thiện thì hãy bán đi tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy theo tôi”. (Mt 19,21)
Vâng, tôi cũng cần bán tất cả, cần quên đi những cái tôi làm và phải làm. Điều chính yếu, tôi chỉ cần bước theo Chúa Giêsu, Đấng hoàn thiện để Ngài chiếm trọn đời tôi. Như thế, con đường nên hoàn thiện ngắn nhất là bám chặt vào Đấng hoàn thiện và để Ngài chiếm trọn cuộc đời tôi.
Lạy Chúa Giê-su mến yêu, chúng con đã tiếp nhận cuộc sống từ chính Chúa và qua bao người khác đã làm nên cuộc đời chúng con. Sự sống chúng con là của Chúa ban tặng. Cuộc sống này tiếp tục được nuôi dưỡng bởi cha mẹ, ông bà. Cuộc sống này tiếp tục được sống sung mãn ngập tràn hạnh phúc nhờ biết bao người yêu thương chúng con đã tạo dựng cho chúng con. Xin giúp chúng con một khi biết hân hoan đón nhận cuộc sống với bao niềm vui và đến lượt chúng con cũng biết hiến trao cho anh em trong bài học cho đi. Cho đi bản thân của mình để mang lại hạnh phúc cho tha nhân. Cho đi thời giờ của mình để nâng đỡ ủi an những ai cơ hàn. Cho đi khả năng của mình để phục vụ một cách quảng đại và vô vị lợi. Cho đi cả tài sản của mình để chúng con có được những bạn hữu của Nước Trời là những người nghèo khó lầm than.
(Trích  lời của Ngài mà con vẫn suy gẫm đêm đêm)

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN - Năm A

Thiên Chúa là Chúa của mọi người, 

yêu thương mọi người.

Lời Chúa: 
 Mt 15,21-28
21 Khi ấy, Đức Giê-su lui về miền Tia và Xi-đôn, 22 thì này có một người đàn bà Ca-na-an, ở miền ấy đi ra, kêu lên rằng: "Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!" 23 Nhưng Người không đáp lại một lời.
Các môn đệ lại gần xin với Người rằng: "Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!" 24 Người đáp: "Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi." 25 Bà ấy đến bái lạy mà thưa Người rằng: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!" 26 Người đáp: "Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con." 27 Bà ấy nói: "Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống." 28 Bấy giờ Đức Giê-su đáp: "Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy." Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh.
"Lạy Ngài là con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi!" 
(Mt 15,22)
Giáo huấn Chúa nhựt hôm nay có vẻ như mời gọi chúng ta truyền giáo, đem Tin Mừng của Chúa đến những anh em lương dân.
Thực ra nó còn hơn là truyền giáo nữa. Vì khi truyền giáo, chúng ta muốn dẫn người khác vào đạo của chúng ta. Ðối với những người nào mà ta thấy không có hy vọng đem vào đạo thì chúng ta "dừng bước".
Giáo huấn hôm nay không "dừng bước" trước bất cứ người nào, cho dù họ nhất định không theo đạo Chúa, cho dù họ còn không cảm tình với đạo Chúa. Cho dù họ thế nào đi nữa, ta vẫn xác tín rằng Chúa cũng thương yêu họ như thương yêu chúng ta. Từ niềm xác tín ấy, chúng ta không loại trừ họ, không khinh bỉ họ, không coi họ là "người khác hệ". Trái lại chúng ta tôn trọng: tôn trọng suy nghĩ của họ, tôn trọng chọn lựa của họ. Chúng ta cũng yêu thương: yêu thương họ như Chúa yêu thương họ.
Xin Chúa cho mỗi người chúng con luôn tin tưởng kêu cầu Chúa khi gặp những gian nan. Xin cho mỗi người chúng con đừng đánh mất niềm tin khi gặp những thử thách trăm bề, nhưng luôn kiên nhẫn trong lời cầu xin. Vì sau đêm dài là ánh bình minh. Amen.

(Trích   lời của Ngài mà con vẫn suy gẫm đêm đêm)